Cớ sao em lại giận anh.
Tuần trăng qua-chẳng ngọn ngành tơ vương.
Nhắn tin không thấy hồi hương.
Gọi em vọng mãi một đường chuông reo.
Trăng suông chả bóng mây theo.
Tròn mà như khuyết trong veo nỗi buồn.
Hoa ơi ! trong dạ bồn chồn.
Tươi mà như héo mỏi mòn sắc hương.
Đôi dòng trong đục sông Thương.
Bến nào neo đậu tỏ tường cho hay.
Nơi quê anh vẫn men say.
Tuần trăng như khuyết chờ ngày tròn...chăng ?
Mai thế Tiến
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét