Buồn vui những buổi chiều về.
Tôi ngồi gom giọt nắng về sáng trong.
Để dành khi rét mùa đông.
Cho em sưởi ấm má hồng thắm duyên.
Tôi gom nhiều sợi gió tiên.
Kết thành một chuỗi vững niềm say mê.
Cho dù nóng bức hạ về.
Em ngồi hóng mát tóc thề bay bay.
Gom thương, gom nhớ mỗi ngày.
Cho đường ngắn lại đong đầy tình yêu.
Gom mùa xuân thắm hồng điều.
Bên em hạnh phúc thật nhiều mộng mơ.
Tôi ngồi gom lại bài thơ.
Cho vần óng mượt thắm tơ duyên nàng.
Mai thế Tiến
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét