Gạt mối tình xưa để thảnh thơi
Mà chưa quên được vẫn đầy vơi
Con đò bến nước bao kỷ niệm
Đêm thức tàn canh dạ rối bời
Bóng ai nâng cánh tà áo trắng
Đồi tím hoa sim buổi tan trường
Hoàng hôn nghiêng bóng đầy thơ mộng
Tơ lòng ghi dấu mãi còn vương
Lần đầu mới gặp lời ai tỏ
Bốn mắt nhìn nhau nhịp tim rung
Nụ cười e ấp như nói hộ
Hơi ấm bàn tay- má thẹn thùng
Thế rồi cuộc sống bao biến đổi
Ai đã ngả nghiêng sóng thời gian
Em đi sư phạm bao khát vọng
Bến cũ, thuyền xưa vẫn vẹn toàn…
…Xuân về, xuân đến lại mùa xuân
Lửa lòng vẫn thắp sáng trong ngần
Con tim như nhắc người nơi ấy
Cây si- còn thắm nụ tầm xuân
Mai thế Tiến - 12/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét