Trăng lên đỉnh núi trăng treo
Để đời tròn khuyết trong veo nỗi buồn
Một mình lạnh giữa mênh mông
Đêm suông tắm suối bình bồng đáy khe
Ánh vàng mơn trớn ngọn tre
Gió đưa xào xạc đem về sầu riêng
Mây che vắng bóng bên thềm
Tiếng con dế róc nỗi niềm riêng ai
Nguyệt ơi ! sao cứ thẹn hoài
Sông Thương vẫn chảy miệt mài đục trong
Trăng vàng còn ẩn giữa dòng
Để tôi xuống vớt cho hồng duyên thơ
Mai thế Tiến- 4/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét