Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

Nhất tự Bái Đính

Chuyện kể Minh Không tự ngàn xưa.
Đã có công lao lập ra chùa.
Hang Sáng lấy tên là Bái Đính.
Đất cũ kinh thành thủa ba vua.

Bái Đính cổ tự cao lại dài.
Chống gậy trèo lên bởi sức dai.
Lữ khách hành hương như trẩy hội.
Mây núi bồng bềnh thật không sai.

Nhìn lên ngỡ tưởng tới nơi rồi.
Hỏi thăm bảo còn đoạn nữa thôi.
Cố leo-đường quanh co lại dốc.
Giải lao chọn một phiến đá ngồi.

Đoàn đã tề tựu nơi cửa hang.
Lễ nạp hương hoa đã sẵn sàng.
Cầu tài, cầu lộc nơi cửa phật.
Chắp tay hành lễ thật nghiêm trang.

Xuống núi tập trung để nghỉ ngơi.
Bái Đính tân tự tới kịp thời.
Nguy nga tráng lệ tòa Tam Thế.
Quần thể anh linh giữa đất trời.

Ba tượng bằng đồng giát vàng mười.
Uy nghi tĩnh lặng sắc vẫn tươi.
Đài sen màu tía trông bề thế.
Rùa cõng hạc cao xứng một đôi.

Giếng Ngọc từ xưa vốn linh thiêng.
La Hán hai bên chốn cửa thiền.
Tháp Bồ Đề chín tầng cao nhất.
Hồ phóng sinh rợp bóng hoa sen.

Tam quan nội lớn nhất Việt nam.
Ông Thiện, ông Ác giữa không gian.
Tháp cao chuông đồng ba sáu tấn.
Điện thờ phật tổ một kỳ quan.

Tạm xa Bái Đính một buổi chiều.
Miền quê đất Phật thật đáng yêu.
Bữa cơm cửa thiền mang chút lộc.
Kỷ niệm đoàn đi mãi nhớ nhiều.

            Mai thế Tiến

Không có nhận xét nào: